Tin mới nhất Tin mới nhất
Bản in

THỤY HƯNG QUÊ MẸ

Qua phà Thu con trở lại quê nhà
Thụy Hưng dáng mẹ, hiền hòa, thân thương.
Thu Cúc quê mình, mía ngọt, chè thơm
Sông Hóa lượn ôm khu đền Bến Trấn


 Trần Hưng Đạo, xưa đưa quân ra trận

 
Dừng nghỉ chân, còn lưu dấu nơi đây
 
Quê mẹ, đất nghèo nay đã đổi thay
 
Đường nhựa, như bay con về Cao Dương Thượng
 
Giếng làng vẫn đây, đong đầy kỷ niệm
 
Đáy nước còn in, ai xõa tóc, soi gương
 
Từ Cả khang trang vang vọng trống, chiêng
 
Trầm tỏa hương thờ Thành hoàng Dã Tượng
 
Tấp nập về đây mỗi chiều Cau Thượng
 
Buổi chợ đông vui, kẻ bán, người mua
 
Rời Cau Thượng, Cau Hạ đón khách qua
 
Ổi ngọt, hương đưa, vừa lòng khách đến
 
Ngôi chùa còn đây, cây xanh rợp bóng
 
Bia đá còn ghi dấu tích Trạng Trình
 
Chân chẳng muốn rời khỏi chốn tâm linh
 
Cầu sông Sinh mời ta qua Tam Lộng
 
Ngôi đền thiêng, dáng người xưa in bóng
 
Di tích văn hóa, tỉnh xếp hạng rồi.
 
Bánh dày dẻo, thơm, ngày lễ tôi mời
 
Bạn gần, khách xa cùng ta thưởng thức
 
Về Xá Thị đường bê tông nâng bước
 
Ông Nghè thuở trước, học vị nhất vùng
 
Quá trăm năm tọa lạc nơi thánh đường
 
Ngày chủ nhật giáo dân về dự lễ
 
Thụy Hưng ơi! Quê mình sao yêu thế!
 
Người mẹ tảo tần, ôm ấp đàn con
 
Sổ lồng, tung cánh, hỡi bầy chim non!
 
Khi lớn khôn con tìm về quê mẹ./.
 
 
Cô giáo Nguyễn Thị Kiều Diễm

Công đoàn THCS Thụy Hưng