Bản in

Cổ tích giữa đời thường

Thương tặng tuổi thơ tôi -
Hoài Thơ - Trường THCS Nguyễn Đức Cảnh


Trưa. Lớp Một tan học. Lũ trẻ ùa ra đường làm rộn lên không gian của một vùng quê hẻo lánh. Chúng xách những đôi dép rộng hơn chân trên tay, lệch người đeo những cặp đan bằng cói, đứa thì tùm hum chiếc mũ rộng vành, đứa thì đội chiếc nón đã không còn màu trắng của lá, có rất nhiều đứa mặt mũi lem luốc mực tím..., nhưng tất cả đều với một vẻ hồ hởi, chúng chạy đuổi nhau thành từng đám rồi cả bọn bỗng chụm lại, dỏng tai lên khi có âm thanh của chiếc còi hơi lắp bằng quả bóng cao su: “Bíp bíp...bíp bíp!..”. Âm thanh ấy với chúng đã quá quen thuộc. Một đứa reo lên rồi tất cả đồng thanh hô lớn: “Kem mút, kem mút!”. Chúng xúm xít lại vây quanh một người đàn ông bên chiếc xe đạp gác ba ga có chằng một thùng kem, hai bên là hai chiếc sọt đừng đầy vỏ chai và dép nhựa rách. Một vài đứa lục tìm trong cặp đồng tiền giấy năm xu hoặc cũ nát hoặc được gấp rất cẩn thận. Chúng trịnh trọng đưa cho người bán kem. Có đến hàng chục đôi mắt hau háu nhìn theo mỗi chiếc kem vừa được lấy ra khỏi thùng. Hình như có 4 chiếc tất cả! Một vài giây sau đó, đám đông bọn trẻ tự động tách ra thành 4 nhóm. Chúng chuyền nhau, mỗi đứa được chạm miệng vào que kem, mút nhẹ một cái, rồi lại đến lượt đứa khác...
Tất cả bọn trẻ ấy không đứa nào biết rằng, cách chúng chừng dăm mét, có một đứa con gái bé hơn cả, gầy guộc, trắng xanh và lụng thụng trong bộ quần áo không vừa người đã được vá mấy miếng rất cẩn thận. Tay cầm lọ mực nhưng tuyệt nhiên trên người nó không có vết mực nào. Chỉ thấy đôi mắt to, đen của nó sáng lên nhìn về phía các bạn rồi lại nhìn người bán kem. Từ từ, nó ngồi xuống vệ cỏ ven đường, rồi không nhìn đám bạn đang xúm quanh những que kem nữa, nó nhìn xuống dòng nước chảy trên con mương nhỏ, nhìn những cọng rơm, cọng cỏ đang trôi nổi trên dòng nước đẫm phù sa. Nó nghĩ gì?!. Một lúc, hình như không kìm được lòng nữa, nó ngước mắt lên trời và khe khẽ thốt lên: “Mẹ ơi, ước gì mẹ hiện ra với con và trên tay mẹ, có một chiếc kem màu hồng kia, chỉ một chiếc thôi, mẹ ạ! Không biết kem nó có mùi vị như thế nào mẹ nhỉ? Nó có lạnh lắm không mà sao các bạn cứ xuýt xoa?”...Nó rùng mình, không dám nghĩ tiếp nữa vì biết rằng ước mơ ấy đối với nó quá lớn lao và viển vông...

Quay lại nhìn người đàn ông bán kem đang đứng nghỉ ở bóng cây gần đó, liếc nhìn phía đám đông sắp tan cuộc kem, nhìn lại dòng sông..., nó quả quyết đứng dậy, lầm lũi bước. Nó vẫn thế (mẹ mất từ năm nó 2 tuổi, bố mới chuyển cả gia đình lên vùng kinh tế mới này được 2 tháng nên nó thấy lạc lõng và nhiều mặc cảm). Đi được chừng 2m, nó nghe như có tiếng xe phanh gấp. Vội vàng, bước sát vào phía bên phải đường, chưa kịp quay lại, nó đã nghe thấy giọng nói ấm áp quen quen: “Thương, sao giờ em mới về đến đây? Trời nắng thế này...”. Nó ngước đôi mắt buồn đến cháy lòng nhìn lên: Cô giáo của nó!.Cô nhìn nó, nhìn đám học trò phía trước, và cô nhìn thấy...người bán kem. Dựa vội xe vào gốc cây, một tay cô đặt lên vai nó, một tay lục tìm trong túi xách, cô gọi vội: “Bác Kem, bán cho tôi một cây!”. Khi cô đưa tiền cho người bán kem, nó ù chạy, nhưng nó ngã ngay. Cầm cây kem, một tay cô đỡ nó dậy. Trời ơi, người nó run lên dường như không đứng vững. Nó cắn chặt răng vào môi dưới, lồng ngực gầy guộc của nó rung lên những nức nở dồn dập. Mắt nhòa nước, nó hướng về dòng mương, rồi nó nhìn thấy chiếc kem màu hồng trên tay cô giáo...Từ chiếc kem tỏa ra một làn hơi mỏng manh, từ làn hơi ấy, nó bỗng thấy mờ mờ một đôi mắt dịu dàng, một nụ cười ấm áp và... rõ dần cả khuôn mặt người đàn bà rất quen thuộc nhưng chưa bao giờ nó được gặp. “Mẹ!”- Nó hét lên, đưa tay nhào về phía làn hơi mỏng tang ấy, và...nó thổn thức...ngã vào vòng tay cô giáo!...    




Các thông tin khác:

Tin mới nhất Tin mới nhất